Cái này thì khá là khó nói nhưng mà mọi người có hay để ý thấy những biển quảng cáo dự án bất động sản mấy năm nay dần chuyển từ “nơi an cư” sang “tâm điểm đầu tư” không? Điều này tưởng nhỏ nhưng mà thực ra lại phản ánh một thay đổi lớn trong suy nghĩ và cách mà người Việt mình đang tiếp cận bất động sản.
Ngày xưa, khi ông bà bố mẹ mua đất hay mua nhà, lý do quan trọng nhất là để ổn định cuộc sống. Người ta tìm kiếm cảm giác an toàn, yên tâm về một nơi thực sự là của mình. Có một căn nhà nghĩa là mình được an cư lạc nghiệp, không phải lo nghĩ chuyện ngày mai ở đâu, có bị đuổi nhà không, có phải chuyển chỗ ở nữa không. Nhưng mà gần đây thì thông điệp phổ biến nhất mình để ý thấy trong các banner trải dài khắp các tuyến đường ở Hà Nội đa phần nói đến là khả năng sinh lời, giá trị tương lai, cơ hội đầu tư. Bất động sản bỗng trở thành một dạng hàng hóa. Người ta không còn nhìn nhà chỉ là nơi để ở nữa, mà là một kênh đầu tư, một cách để kiếm lợi nhanh chóng và hiệu quả.

Thật ra, đây là điều dễ hiểu, bởi vì giá nhà bây giờ quá cao, trong khi thu nhập của người dân thì chưa bao giờ theo kịp và Gen Z chúng mình khó mà cầm được sổ đổ hay sổ hồng thời buổi này. Ai cũng nghĩ, nếu đã phải bỏ ra rất nhiều tiền để mua, vậy thì tại sao không tính toán luôn việc làm sao căn nhà này sinh lời nhanh nhất, hiệu quả nhất. Người ta bắt đầu mua nhà với suy nghĩ “làm sao bán lại dễ dàng, giá cao” thay vì “làm sao sống lâu dài ở đây thật vui vẻ và thoải mái”.
Cũng chính vì sự thay đổi này, rất nhiều khu đô thị mới mọc lên, những biển quảng cáo rầm rộ về tiềm năng của dự án được treo khắp mọi nơi. Ban đầu ai cũng nghĩ, khu đô thị này sẽ là nơi rất lý tưởng để sinh sống, nào là tiện ích hiện đại, không gian sống xanh, cộng đồng văn minh, nhưng rồi khi bước vào sống thật thì mới thấy khác xa quảng cáo. Nhiều người ban đầu định mua đầu tư, nhưng vì thị trường xuống, bán không được, hoặc vì điều kiện không cho phép họ chọn lựa nữa nên đành chuyển vào ở luôn.
Kết quả là gì? Khu đô thị đó đúng là vẫn đông đúc thật, nhưng đa số cư dân không thực sự gắn bó hay hài lòng với nơi mình sống. Người ta ở lại vì không còn lựa chọn nào tốt hơn chứ không phải vì họ thực sự yêu thích hay cảm thấy gắn bó với nơi đó. Nhiều khu chung cư, khu đô thị vẫn đông người, nhưng không khí cộng đồng khá lạnh lẽo, thiếu sự kết nối. Có khi ở cùng một tầng nhưng chẳng ai biết ai, chỉ đơn giản là ai cũng nghĩ rằng mình đang “tạm ở”, rồi khi giá lên, khi điều kiện tốt hơn, sẽ bán nhà chuyển đi.
Ở góc độ nào đó, khi bất động sản bị xem như một mặt hàng đầu tư, giá trị thật của một ngôi nhà như là sự thoải mái, ấm cúng, hay cảm giác thuộc về bị đẩy xuống hàng thứ yếu. Các chủ đầu tư không cần phải cố gắng xây dựng những không gian sống thực sự tốt đẹp, mà chỉ cần quảng cáo thật hay, thật kêu về tiềm năng sinh lời để thu hút người mua. Và người mua thì dễ bị cuốn vào những lời quảng cáo ấy mà quên đi mục đích ban đầu khi mua nhà là gì.

Tất nhiên, không phải lúc nào đầu tư bất động sản cũng sai. Có rất nhiều người đã đổi đời nhờ nhanh nhạy với thị trường, biết mua đúng lúc và bán đúng thời điểm. Nhưng nhìn xa hơn, một nền kinh tế mà ai cũng chỉ tập trung vào việc “mua đi bán lại nhà đất”, thì liệu có bền vững không? Khi nhà đất chỉ được coi là công cụ kiếm lời thay vì là chốn ở thực sự, thì những người có nhu cầu thật sự về nhà ở sẽ ngày càng gặp khó khăn hơn, và khoảng cách giàu nghèo cũng ngày càng lớn hơn.
Đôi khi giá trị thật sự của ngôi nhà không nằm ở con số lợi nhuận nó mang lại, mà chính ở cảm giác an toàn, bình yên và thực sự thuộc về nơi ấy.
Mọi người subscribe để đọc cho vui nhé ạ, không vui thì… không sao.